"Mặt trời mọc, mặt trời lại tắt. Trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Nhưng ánh sáng người thầy không bao giờ tắt" Quách Mạt Nhược (Trung Quốc)
20 tháng 11, 2011
Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11
Nhân ngày 20/11, xin chúc các bạn những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Chúc các bạn luôn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, và mãi mãi là những người nuôi mầm và hướng tới tương lai tốt đẹp cho thế hệ mai sau.
"Mặt trời mọc, mặt trời lại tắt. Trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Nhưng ánh sáng người thầy không bao giờ tắt" Quách Mạt Nhược (Trung Quốc)
"Mặt trời mọc, mặt trời lại tắt. Trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Nhưng ánh sáng người thầy không bao giờ tắt" Quách Mạt Nhược (Trung Quốc)
19 tháng 10, 2011
Những vần thơ hài hước nhất về phụ nữ
Những bài thơ hài hước nhưng tràn ngập yêu thương mà các đức lang quân dành tặng cho những người phụ nữ thân yêu của họ nhân ngày Phụ nữ Việt Nam. | ||||||||
VỢ LÀ.... (Bài 1)
VỢ LÀ… (Bài 2)
SỢ VỢ
VỢ VÀ TA
Huệ Mẫn (VnMe) |
18 tháng 10, 2011
Trường cũ
Trường cũ vào hè rồi đấy
Em về có ghé thăm không
Thương thân phượng già còm cõi
Khắc tên mấy đứa chúng mình.
Bác bảo vệ già gác cổng
Bây giờ đi đâu, về đâu?
Trống trường buồn thiu ngơ ngác
Lặng im cả tiếng ve sầu.
Trường cũ bây giờ khác lắm
Nhà mới mọc lên mấy tầng
Lớp xưa chúng mình ngồi học
Tìm về bỗng thấy rưng rưng.
Em về có ghé thăm không
Thương thân phượng già còm cõi
Khắc tên mấy đứa chúng mình.
Bác bảo vệ già gác cổng
Bây giờ đi đâu, về đâu?
Trống trường buồn thiu ngơ ngác
Lặng im cả tiếng ve sầu.
Trường cũ bây giờ khác lắm
Nhà mới mọc lên mấy tầng
Lớp xưa chúng mình ngồi học
Tìm về bỗng thấy rưng rưng.
Lũ học trò giờ lạ lắm
Điệu đà hơn chúng mình xưa
Xa vắng một thời lam lũ
Chẳng ai nuối tiếc bao giờ.
Trường cũ toàn thầy cô mới
Lớp học ngày xưa chợt buồn
Thương cô những chiều đến lớp
Đường trơn, mưa đổ rưng rưng...
Nếu em về thăm trường cũ
Nhặt cánh phượng thời xa xưa
Mang về ép vào cuốn sổ
Nhớ nhau một thuở học trò.
Điệu đà hơn chúng mình xưa
Xa vắng một thời lam lũ
Chẳng ai nuối tiếc bao giờ.
Trường cũ toàn thầy cô mới
Lớp học ngày xưa chợt buồn
Thương cô những chiều đến lớp
Đường trơn, mưa đổ rưng rưng...
Nếu em về thăm trường cũ
Nhặt cánh phượng thời xa xưa
Mang về ép vào cuốn sổ
Nhớ nhau một thuở học trò.
5 tháng 10, 2011
3 tháng 10, 2011
Tháng Tám đã qua rồi
Tháng Tám về, Thu về, lá rụng đầy. Trên mặt sông phẳng lặng đám lục bình trôi hờ hững trong vô định. Một giọt sương ban mai rơi tỏm cũng phá tan đi cái bình yên ấy. Một chiếc lá vàng rơi cuốn vào dòng nước ấy, theo đám lục bình trôi dạt mãi về đâu?
Về đâu? Biết mãi về đâu
Tìm nhau, biết sẽ tìm đâu bây giờ?
Trôi theo đám lục bình kia, chiếc lá vàng kia vô tình vướng vào một cành cây khô trụi lá. Trông từ xa kia "Một chiếc lá cuối cùng" trôi theo dòng nước chảy. Lá kia như cố bám víu vào cành cây khô, như vừa tìm đơợc một nơi nương thân, một chiếc phao giữa dòng đời xuôi ngược.
Vui hay buồn?
Vui buồn lẫn lộn. Vui có mà buồn cũng nhiều.
Giờ là hết tháng Tám rồi phải không? Mùa Thu đang nở rộ, những chiếc lá khoe sắc vàng cả một vùng trời. Ánh nắng chiếu qua những tia lấp lánh. Thật đẹp.
Đâu đó trên tán cây khô kia, có những cành cây trơ lá, cằn cỗi, trơ trụi. Một chiếc lá vàng như còn muốn ở lại trên cành kia, không chịu rơi. Rồi một cơn gió heo may nhẹ thoảng qua cũng làm rơi chiếc lá. Một đám mưa phùn, lá cũng trút hết chẳng còn đâu. Chỉ còn lại vài cành khô trụi lá.
Mong manh như lá khô, mong manh giọt sương mai ấy. Mãi vấn vương cành, vấn vương lá một sớm ban mai.
Tháng Tám đã qua rồi mà sao lá kia vẫn mãi còn rơi?
Và trong ta cứ nghe như Đông đang ngập về, lạnh buốt!
(St)
(St)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)



