20 tháng 11, 2011

Chúc mừng ngày nhà giáo Việt Nam 20-11

   Nhân ngày 20/11, xin chúc các bạn những lời chúc mừng tốt đẹp nhất. Chúc các bạn luôn luôn mạnh khỏe, hạnh phúc, và mãi mãi là những người nuôi mầm và hướng tới tương lai tốt đẹp cho thế hệ mai sau.


  
 "Mặt trời mọc, mặt trời lại tắt. Trăng tròn rồi trăng lại khuyết. Nhưng ánh sáng người thầy không bao giờ tắt" Quách Mạt Nhược (Trung Quốc)



19 tháng 10, 2011

Những vần thơ hài hước nhất về phụ nữ

Những bài thơ hài hước nhưng tràn ngập yêu thương mà các đức lang quân dành tặng cho những người phụ nữ thân yêu của họ nhân ngày Phụ nữ Việt Nam.

VỢ LÀ....  (Bài 1)
Vợ là mẹ các con ta
Thường kêu bà xã, hiệu là phu nhân
Vợ là tổng hợp: bạn thân,
Thủ trưởng, bảo mẫu, tình nhân, mẹ hiền...

Vợ là ngân khố, kho tiền
Gởi vô nhanh gọn, hơi phiền rút ra
Vợ là biển cả bao la
Đôi khi nổi sóng khiến ta đắm phà.
Vợ là âm nhạc, thi ca
Vừa là cô giáo, vừa là luật sư
Cả gan đấu khẩu vợ ư ?
Cá ươn không muối, chồng hư cãi "bà" (vợ)

Chồng ơi ! đừng có dại khờ
Không vợ, đố biết cậy nhờ tay ai
Vợ là phước, lộc, thọ, tài ...
Thuộc trăm định nghĩa, trả bài vợ khen.




VỢ LÀ… (Bài 2)

Vợ là quả ớt chín cây
Đỏ tươi ngoài vỏ rất cay trong lòng.
Vợ là một đoá hoa hồng
Vợ là "sư tử Hà Đông" trong nhà.

Vợ là nắng gắt mưa sa
Vợ là giông tố phong ba bão bùng.
Nhiều người nhờ Vợ lên Ông
Nhiều người vì Vợ mất không cơ đồ.

Vợ là cả những vần thơ
Vợ là cả những giấc mơ vơi đầy
Vợ là một chất men say
Là nước hoa ngoại làm ngây ngất lòng.

Vợ là một áng mây hồng
Vợ là hoa hậu để chồng mê say.
Vợ là khối óc bàn tay
Vợ là bác sĩ tháng ngày chăm ta.

Vợ là nụ Vợ là hoa
Vợ là chồi biếc Vợ là mùa xuân.
Vợ là tín dụng nhân dân
Vợ là kế toán giải ngân trong nhà.

Vợ là biển rộng bao la
Vợ là hương lúa đậm đà tình quê
Vợ là gió mát trưa hè
Vợ là hơi ấm thổi về đêm đông.

Vợ là chỗ dựa cho chồng
Nhiều ông dám bảo vợ không là gì!?
Khoan khoan hãy nghĩ lại đi
Vợ quan trọng lắm không gì hơn đâu.




Việc nhà vợ có công đầu
Nấu cơm, nấu nước, rửa rau, pha trà.
Vợ là máy giặt trong nhà
Vợ là Cát-sét Vợ là Tivi.

Nhiều đêm Vợ hát Chồng nghe
Lời ru xưa lại vọng về trong ta.
Vợ là làn điệu dân ca.
Vợ là bà chủ, vợ là nhân viên

Vợ là cái máy đếm tiền
Vợ là "Nội lực" làm nên cơ đồ
Vợ là thủ quỹ thủ kho
Vợ là hạnh phúc ấm no trong nhà.

Vợ là vũ trụ bao la
Nhiều điều bí ẩn mà ta chưa tường.
Khi nào giận, lúc nào thương.
Sớm mưa, chiều nắng ai lường được đâu.

Vợ là một khúc sông sâu
Vợ như là cả một bầu trời xanh
Vợ là khúc nhạc tâm tình
Vợ là cây trúc bên đình làm duyên

Vợ là cô Tấm thảo hiền.
Vợ là cô Cám hám tiền ham chơi.
Vợ là con Phật, cháu Trời,
Rẽ mây rơi xuống làm người trần gian.
SỢ VỢ

Ngồi buồn kiếm chuyện nói chơi,
Nhất vợ nhì trời... là chuyện tự nhiên.
Ðàn ông sợ vợ thì sang,
Ðàn ông đánh vợ tan hoang cửa nhà.

Ðàn ông không biết thờ "bà"
Cuộc đời lận đận kể là vứt đi.
Ðàn ông sợ vợ ai khi,
Vợ mình, mình sợ sá gì thế gian!!!

Ðàn ông khí phách ngang tàng,
Nghe lời vợ dạy là hàng "trượng phu."
Ðàn ông đánh vợ là ngu,
Tốn tiền cơm nước, ở tù như chơi.

Lấy nàng từ thuở mười ba,
Ðến khi mười chín tôi đà năm con.
Nàng thì trông hãy còn son,
Tôi thì đinh ốc, bù lon rã rời.

Nắng mưa là chuyện của trời,
Tề gia nội trợ có tôi bao thầu.
Suốt ngày cày cấy như trâu,
Chiều về rửa chén cũng "ngầu" như ai.




Nấu cơm, đi chợ hàng ngày,
Bồng con, thay tã tôi đây vẹn toàn.
Lau nhà, lau cửa chẳng màng,
Ôi thời oanh liệt ngang tàng còn đâu.

Nhiều khi muốn hộc xì dầu,
Xin nàng nghỉ phép, nàng chau đôi mày.
Nàng đòi thi đấu võ đài,
Tung ra một chưởng, chén bay ào ào.

Nhớ xưa mình mới quen nhau,
Em ăn, em nói ngọt ngào dễ thương.
Cho nên tôi mới bị lường,
Mang thân ngà ngọc cậy nương nơi nàng.

Than ôi thực tế phũ phàng,
Mày râu một kiếp thôi đành đi toong.
Một lòng thờ dzợ sắt son,
Còn non còn nước thì tôi còn... thờ. 
VỢ VÀ TA

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Đến khi xuất giá trở thành... "quan gia"
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình.

Có quan thì phải có binh
Nên ta làm... lính hầu tình "quan gia"
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ... chẳng bà con chi.

Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm... lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không... làm tàng
Tính chất Vợ - ta phải càng hiểu hơn.

Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng "công thức giản đơn"... làm huề
Khi Vợ đã ngỏ lời... chê
Thì nên sửa đổi... "đa bê" tức thì.(database)

Mỗi khi Vợ nhờ chuyện gì
"Program" Vợ viết nhớ ghi trong lòng
Khi Vợ đã nói là... "không!"
"Nguyên hàm bất định", đừng mong tìm dò.

Vợ mà nổi nóng dằng co
"Bảo toàn định luật" phải lo sẵn sàng
Khi nào cùng Vợ ra đàng
"7 hằng đẳng thức" sẵn sàng lắng nghe
Mỗi khi mà đã ngừng xe
Phải lo... "chuyển vế " mở xe cho nàng
Cùng Vợ đi vào nhà hàng
Không nên tự ý "khai hàm tích phân".

Hễ thấy Vợ cứ nhăn nhăn
"Khảo sát hàm số" nhưng cần làm thinh
Vợ... "input" chữ "Shopping"
Th́ì... "output" phải áo xinh, váy đầm...

Muốn Vợ đừng có... chầm bầm
Credit cards cứ âm thầm... "khai căn"
Nếu... lỡ mà có lăng nhăng
"Giá trị tuyệt đối" một lần rồi thôi.

Tính Vợ mà có muôn đời
Phải nhường Vợ chức "đương thời quan gia"
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là... "parabol".

Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ đã làm lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà...
Quan gọi thì... dạ , bẩm bà có ngay.

Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét... lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Đổ thừa... thương Vợ chứ ai mà...đần.

Tính chất phải... học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm... thua!!!
Huệ Mẫn (VnMe)


18 tháng 10, 2011

Trường cũ

Trường cũ vào hè rồi đấy
Em về có ghé thăm không
Thương thân phượng già còm cõi
Khắc tên mấy đứa chúng mình.

Bác bảo vệ già gác cổng
Bây giờ đi đâu, về đâu?
Trống trường buồn thiu ngơ ngác
Lặng im cả tiếng ve sầu.

Trường cũ bây giờ khác lắm
Nhà mới mọc lên mấy tầng
Lớp xưa chúng mình ngồi học
Tìm về bỗng thấy rưng rưng.

Lũ học trò giờ lạ lắm
Điệu đà hơn chúng mình xưa
Xa vắng một thời lam lũ
Chẳng ai nuối tiếc bao giờ.

Trường cũ toàn thầy cô mới
Lớp học ngày xưa chợt buồn
Thương cô những chiều đến lớp
Đường trơn, mưa đổ rưng rưng...

Nếu em về thăm trường cũ
Nhặt cánh phượng thời xa xưa
Mang về ép vào cuốn sổ
Nhớ nhau một thuở học trò.

3 tháng 10, 2011

Tháng Tám đã qua rồi

Tháng Tám về, Thu về, lá rụng đầy. Trên mặt sông phẳng lặng đám lục bình trôi hờ hững trong vô định. Một giọt sương ban mai rơi tỏm cũng phá tan đi cái bình yên ấy. Một chiếc lá vàng rơi cuốn vào dòng nước ấy, theo đám lục bình trôi dạt mãi về đâu?
Về đâu? Biết mãi về đâu
Tìm nhau, biết sẽ tìm đâu bây giờ?
Trôi theo đám lục bình kia, chiếc lá vàng kia vô tình vướng vào một cành cây khô trụi lá. Trông từ xa kia "Một chiếc lá cuối cùng" trôi theo dòng nước chảy. Lá kia như cố bám víu vào cành cây khô, như vừa tìm đơợc một nơi nương thân, một chiếc phao giữa dòng đời xuôi ngược.
Vui hay buồn?
Vui buồn lẫn lộn. Vui có mà buồn cũng nhiều.
Giờ là hết tháng Tám rồi phải không? Mùa Thu đang nở rộ, những chiếc lá khoe sắc vàng cả một vùng trời. Ánh nắng chiếu qua những tia lấp lánh. Thật đẹp. 
Đâu đó trên tán cây khô kia, có những cành cây trơ lá, cằn cỗi, trơ trụi. Một chiếc lá vàng như còn muốn ở lại trên cành kia, không chịu rơi. Rồi một cơn gió heo may nhẹ thoảng qua cũng làm rơi chiếc lá. Một đám mưa phùn, lá cũng trút hết chẳng còn đâu. Chỉ còn lại vài cành khô trụi lá.
Mong manh như lá khô, mong manh giọt sương mai ấy. Mãi vấn vương cành, vấn vương lá một sớm ban mai.
Tháng Tám đã qua rồi mà sao lá kia vẫn mãi còn rơi?
Và trong ta cứ nghe như Đông đang ngập về, lạnh buốt!
                                                                                              (St)